Đăng bởi : Unknown
25/9/14
Vàng Ảnh Vàng Anh
Chap 2.
Chẳng ai biết họ
xuất hiện từ đâu, lai lịch thế nào, nhưng tất cả đều rõ mục đích
khủng khiếp của họ. Chiếm. Chiếm hữu lấy tất cả mọi thứ. Ngốn
nghiến cắn xé nhai nuốt như một con quái thú từng bị phong ấn suốt
bao tháng năm ròng rã, bị bỏ đói, chỉ còn biết uống sương nhai cỏ
sống qua ngày. Nơi nào họ đi tới đều trở thành thuộc địa, thậm chí
là những quốc gia hùng mạnh thiện chiến nhất cũng lần lượt quy
phục, trở thành chư hầu phe cánh dưới sự chỉ huy của hắn - kẻ đứng
đầu đạo quân Tử thần.
Không một lời xáo
rỗng hoa mỹ tự biện hộ, tô vẻ cho bản thân, họ thản nhiên công khai
mình chính là những tên cướp đói khát và tàn nhẫn, sẵn sàng thảm
sát cả một dân tộc chỉ để thỏa mãn cái đói cùng cơn cuồng nộ trong
lòng. Họ, dù được biết đến bằng nhiều cái tên, vẫn thường tự xưng
là Ryodan.
Kuroro Lucifer - đầu
nhện hiện tại - kẻ cầm đầu lợi hại nhất mà cũng là bí ẩn nhất
trong lịch sử có một sở thích đặt biệt với nghệ thuật, với cái
đẹp. Hậu cung của hắn chính là hầm báu vật lộ thiên tại một ốc
đảo huyền bí giữa sa mạc thủy tinh - nơi mà chỉ hắn và một vài tôi
tớ trung thành biết rõ đường đi lối về. Sau mỗi chuyến xâm lắng hắn
lại trở về cái tổ kim cương của mình tận hưởng số chiến lợi phẩm
thu được, và hoạch lược bước tiến tiếp theo.
Tiền, tài, quyền,
sắc, chất, mọi điểm hấp dẫn của một người đàn ông Kuroro đều dở
hữu, và cứ như một lẽ dĩ nhiên, hắn nổi tiếng vì cả vài "tật
xấu". Kuroro cả thèm chóng chán, báu vật có thể giữ chân hắn
vài tháng, thì những mỹ nhân trên khắp mọi châu lục ngày nào cũng bị
hắn tống ra khỏi phòng. "Mỹ nhân" ở đây không giới hạng
chủng loài quý hiếm nào, từ tiên nữ đến người cá, hay giới tính,
sắc tộc, chỉ cần hắn muốn thì bất kể là thánh nữ vùng Salem hay
thầy tu trên đỉnh Lạp Ma đều bị lột trần.
Cơn khác tình dục
của hắn cũng giống như con đói của Ryodan vậy, không thể nguôi ngoai
được. Nhưng người ta không thể khẳng định hắn thuộc loại đàn ông độc
đoán, vương quyền hay phường háu sắc, hoang dâm. Hắn cho phép kẻ khác
yêu đương với thê thiếp của mình sau khi hắn đã chán bỏ, nhưng ngược
lại hắn chưa bao giờ tìm thấy hứng thú với một ai mình từng ăn nằm
đã mấy lần.
Hắn hoàn toàn rũ
bỏ họ, mặc họ sống chết trong cái lồng sơn son thếp vàng của hắn,
mặc họ đau khổ chờ mong ơn mưa móc của hắn. Hắn không mảy may bận tâm
những kẻ đáng thương kia sau lần được hắn làm tình đã luôn trông đợi
sa vào lòng hắn, bị hắn dày vò mà rên rỉ trong sung sướng. Hắn là
kẻ sòng phẳng, hắn đã lấy đủ thứ mình cần, tại sao lại phải ban
phát lợi lộc dư thừa cho kẻ khác, đúng không?
Ngày hôm đó trong
hậu cung của hắn có một số chuyện kì lạ. Nói kì lạ tức là chúng
chưa từng có tiền lệ nào trước đây. Hắn vừa trở về với chiến thắng
thu phục được bộ tộc sở hữu xích nhãn hiếm có ở phía nam. Chào
đón hắn dĩ nhiên là đám nam thanh nữ tú trong bộ sưu tập của hắn,
và cả những hầu cận câm điếc chuyên phục vụ tại ốc đảo này.
Nhưng
hôm ấy hắn ẵm theo một người từ ngoài vào đến tận trong tẩm phòng,
không thèm nhìn ai, không thèm nói gì. Trên cánh tay trắng nõn mịn
màng rơi ra ngoài lớp chăn lông gấu trắng của hắn, người ta nhìn thấy
không biết bao nhiêu vết hôn tấy đỏ, dấu răng thô bạo mà không cần hỏi
họ đều hiểu ngầm chủ nhân của chúng là ai.
Kuroro là một kẻ
bạo dâm, hắn không thể đạt đến cực khoái bằng những cách giao hợp
thông thường. Niềm vui thú vô bờ bến của hắn đến từ tiếng rên xiếc
than khóc của nạn nhân, khiến hắn chỉ muốn cắn ngập răng gò thịt
tươi mát, uống no nê dòng máu nỏng hổi của con mồi. Hắn sở hữu
những kĩ năng phi thường có thể khiến kẻ bị cưỡng hiếp cùng lên
đỉnh với mình ngay cả khi họ đang đau đớn cùng cực. Kuroro muốn họ
phải thấy sung sướng khi ngủ với hắn, chỉ đau đớn thôi thì không phải
làm tình. Từng chút một hắn biến thánh nữ cùng thầy tu thành những
con điếm khổ dâm rung rẩy chảy nước bên dưới mình.
Chuyện kì lạ thứ hai
là việc hắn cho người mở cổng "Vàng Anh" dẫn đến một khu
vườn khép kín ngay giữa lòng ốc đảo trở trọi. Khu vườn tuyệt đẹp
này từng là nơi hắn lui tới âu yếm một người phụ nữ - người duy
nhất được may mắn có hắn bên cạnh vào giây phút lâm chung của nàng.
Một trong những quy định tại thiên đường tội lỗi này là nếu ai đó
có thắc mắc, hoặc tự chọn lấy một giải đáp thỏa đáng, hoặc cố
gắng mà quên nó đi. Thế nên tất cả mọi người chỉ còn biết đưa mắt
nhìn nhau khó hiểu, chìm ngập trong vô số phỏng đoán từ chính trí
tò mò của mình. Hắn mở vườn Vàng Anh vì người mới đến đó xem ra
là giả thiết được thầm đồng thuận nhiều nhất lúc bấy giờ.
Ba ngày liên tục kể
từ khi trở về, hắn ở liền trong khu vườn cùng Kurapika, từ chối tiếp
mặt bất kì thành viên Ryodan nào. Người ta lại bảo hắn hẳn là vừa
tìm được món đồ chơi rất ưng ý, họ khẻ thì đoán già đoán non dung
mạo người may mắn, số khác khoanh tay đếm thửu bao lâu thì cậu bị
thất sủng, rồi bị ném ra khỏi giường của nhà vua. Chỉ riêng những nô
lệ tật nguyền câm điếc được hắn cho phép mới tận mắt chứng kiến
khung cảnh dâm mỹ đầy kích thích diễn ra bên trong địa đàng cấm kị
mang tên loài chim xinh đẹp kia.
Kurapika không biết
đã bao nhiêu lần Kuroro hãm hiếp cậu, thậm chí cậu đã luôn trần
truồng kể từ cái đêm đầu tiên của hai người. Hắn lật xoay cậu chẳng
khác gì một con rối, phô ra đủ loại tư thế dâm đãng nhục nhã, buộc
cậu phải cầu xin hắn buông tha.
Sau lần đầu tiên thất tiết với hắn,
Kurapika trong lòng ngập tràn căm phẫn tự thề trước liệt tổ liệt tông
nhà cậu sẽ không để hắn biến cậu thành con điếm rẻ tiền một lần
nào nữa. Hắn muốn thể xác cậu, được, hắn đã có nó bằng quyền
lực. Nhưng còn tâm hồn cậu, nhân cách của cậu thì không. Kuroro dĩ
nhiên nhận ra ý định của Vàng Anh bé nhỏ, và đã hơn một lần hắn tự
hỏi liệu đó có phải là lý do hắn càng muốn ngược đãi, hành hạ
cậu hay không.
Kurapika đang ngủ,
đúng hơn là cậu ngất đi vì kiệt sức sau cuộc làm tình dữ dội kéo
dài với Kuroro. Hắn im lặng ngồi trên chiếc ghế bàng chạm hình sư tử
Nê-an đặt đối diện giường ngủ, trên người mặc một chiếc áo sa tanh trắng
mỏng tan. Đôi chân thon thả trắng muốt của người tình phơi ra dưới làn
ánh sáng ấm áp dịu nhẹ khiến hắn hứng thú. Ánh mắt huyễn hoặc
của hắn chậm chạp di chuyển lên trên sau khi đã chăm chú quan sát từng
kẻ móng chân của cậu.
Hai khớp gối nhỏ
nhắn hẳn đang rất đau nhứt, thậm chí là tê rần vì phải chống chọi
với cường độ va đập mạnh mẽ với tư thế khó khăn. Cặp đùi mềm mại
đầy những dấu tím đỏ, dấu ngón tay cùng vô số hình dáng kì lạ
khác. Môi hắn khẽ nhếch lên khi khe thịt hấp dẫn khẽ mở ra giữa giấc
chiêm bao của Kurapika. Bìu dái non nớt trắng mịn bị ép thành cục
thịt tròn khêu gợi nằm giữa hai chân vì cậu đang nằm sấp khiến hắn
vô thức bật cười. Gọn gàng ẩn nắp giữa khe suối kia là thứ quà hảo
hạng hắn thật yêu thích chơi đùa. Cái lỗ nhỏ bé mẫn cảm bị ức
hiếp liên tục bây giờ vẫn không ngừng rỉ ra vài giọt ái mật đẫm mùi
tinh dịch.
Hắn không còn đủ kiên
nhẫn nữa, nhẹ nhàng bước tới bên giường. Đưa tay kéo chiếc áo lụa
hờ hững vắt ngang lưng cậu ra, hắn mê đắm vuốt ve tấm lưng cong gợi
cảm. Kurapika đã kiệt sức, chìm sâu vào giấc ngủ. Ngay cả nếu như
nhận thức được hành động của hắn, cậu cũng không thể nhúc nhích
nổi. Kuroro lại nhếch môi cười gian tà quỷ quyệt. Ngón tay trỏ rành
rẽ lối đi không biết từ lúc nào đã lần theo đường xương sống đến
tận đốt cụt của cậu, đang nhấn nha ngay trước cửa mìn tấy đỏ. Dịch
nhầy dính trên ngón tay kéo ra thành một sợi chỉ bạc đầy gợi cảm.
Đúng lúc này một
nữ nô lệ xuất hiện, đầy kính cẩn quỳ xuống bên cạnh hắn, hai tay
nâng cao một cái khay bạc sáng bóng. Tay trái hắn cằm lấy chiếc lọ
đặt trên khay, tay phải không quên đưa lên lưỡi nếm lấy vị ngọt của
cậu. Hắn khẽ thì thầm.
"Vàng Ảnh Vàng
Anh...
Có phải vợ anh...
Chui vào tay
áo."
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)


aaaaaaaaaaa troi oi tiep di ban oi. hay wa, lau lam moi kiem dc fic hop gu ntn
Trả lờiXóaFic hay quá a~~~~~ >„<
Trả lờiXóamong là bạn làm tiếp câu chuyện này
Trả lờiXóa