Đăng bởi : Unknown
19/7/14
Chap 1.
“Tôi nghĩ em đã hơn cả sẵn lòng để đầu hàng rồi,
đúng không chú vàng anh của tôi…” Hắn nhếch môi cong thành một nét biểu cảm
quái dị. Chẳng ai biết chắc là hắn đang cười trêu cậu, hay đấy chỉ đơn giản là
một thói quen kì lạ của hắn mà thôi. Duy có một điều bất kì người nào đang hiện
diện tại căn phòng sang trọng này đều hiểu rõ, hắn nói đúng. Đúng. Cậu quả thực
đã bị hắn dồn đến tận cùng của sức chịu đựng rồi. Cả thể chất và tinh thần cậu
đều bị vắt kiệt, bị chà đạp rồi giẫm nát ngay tại chính phòng hoa chúc chốc nữa
thôi sẽ nồng đượm mùi ân ái của hai người.
Kurapika quỳ trên thảm nhung thêu hình hoa hồng
đỏ, toàn thân trần trụi không một sợi chỉ che chắn. Làn da mẫn cảm ửng hồng vì
nhiễm lạnh và xấu hổ. Hai tay cậu bị trói chặt ra sau lưng, trong khi cổ và
ngực bị kéo cúi thấp xuống đất, cố định lại bằng hệ thống dây thừng và ròng rọc
đóng trên trần nhà. Một sợi dây bện bằng vỏ cây tầm gai nhỏ màu trắng được buộc
quanh người cậu, cố ý vòng qua trước ngực mà ma sát, đụng chạm vào hai đầu vú
nhạy cảm, khiến cho mỗi cố gắng cử động của cậu đều mang đến sự dày vò vừa đau
đớn vừa kích thích.
Hắn bắt cậu ngậm miếng đế lót hàm dành cho các
võ sĩ đấm bốc, mục đích chính là để ngăn cậu tự cắn lưỡi mình kết thúc cuộc
vui. Dưới đáy eo nhỏ gầy của cậu vốn là nơi riêng tư kín đáo nhất, bây giờ
không những bị phô bày toàn bộ cho mọi người nhìn ngắm, lại còn liên tục bị
những món đồ chơi, dụng cụ kích dục của hắn tác động lên. Cái miệng be bé giữa
hai bờ mông trắng mịn đang ngậm chặc một khúc dương vật giả to và dài đặt ở chế
độ tự mát-xa rung động với cường độ thay đổi ngẫu nhiên. Bởi tư thế quỳ đẩy
mông nhô lên cao và vận động của món đồ chơi, nó cứ ngày một đâm vào sâu hơn
trong hang động chật hẹp ẩm ướt của cậu.
Người đàn ông tự nói mình yêu cậu, người cũng
nghiễm nhiên tự cho mình cái quyền sở hữu cậu đang thoải mái thưởng thức khung
cảnh đầy khiêu khích trước mắt mình. Âm thanh rè rè của dương cụ điện xen lẫn
tiếng thở dốc nặng nhọc của cậu dường như chỉ khiến hắn thấy thật vui thích
cùng hưng phấn, hoàn toàn chẳng có chút thương xót hay đau lòng nào. Đôi mắt
đen sâu như vực thẳm của hắn ánh lên tia sáng ma mị quái dị khi hắn chăm chú nhìn
cửa mình của cậu khổ sở nuốt lấy dương vật thô bạo. Hắn cười khẩy – “Em có thể
vẫn cứng đầu, nhưng cái lỗ này của em rõ ràng đã chịu thua lâu rồi.”
Hắn đưa chân đẩy nhẹ, dương vật giả lại nhích
vào một chút. Cậu co rúm rên khóc, hông rung rẩy, hai cánh mông khe khẽ khép
rồi lại mở, bất lực chịu sự xâm chiếm của cự vật vô tình. Rõ ràng cậu cảm thấy
thứ đồ chơi dơ bẩn kia dường như đã đâm đến tận cùng của cậu rồi, nhưng mỗi lần
hắn chạm vào, hay mỗi lần hắn thay đổ chế độ rung thì nó lại tiến vào sâu hơn
trong cậu. Những búi thịt của cậu đã khép kín, bao chặt lấy nó, khước từ nó,
vậy mà chẳng hiểu từ bao giờ lại trở nên âu yếm hôn mút nó, tôn thờ và mong đợi
nó hành hạ mình.
Những đau đớn ban đầu ngày càng mờ nhạt trong
tâm trí cậu. Thỉnh thoảng nỗi đau có xuất hiện cũng chỉ làm nền để khai cuộc
cho từng cơn sóng khoái cảm dữ dội càn quét theo sau. Từ nơi rung động liên tục
trong đường ruột cậu tràn ra không biết bao nhiêu sung sướng lẫn kích thích,
chúng thao túng thân thể nhạy cảm đang van khóc của Kurapika. Cậu không ngừng
bị tấn công tại nơi hiểm yếu nhất, chẳng thể né tránh, chẳng thể chống cự, mà
càng chẳng cách nào cầu xin hắn nương tay. Mọi nỗ lực của cậu bấy giờ chỉ
còn dùng để ngăn những tiếng rên hoan hỉ thoát ra khỏi miệng để bảo vệ lòng tự
tôn chực đổ nát của mình.
Kuroro biết cậu đang sướng như thế nào. Hắn nắm
rõ mọi phản ứng xảy ra trong cơ thể cậu. Hắn đọc được từ những trận co giật nhè
nhẹ giữa hai chân cậu, cho đến sự cương cứng không cưỡng lại được trên đôi đầu
ngực, hắn đọc được hết. Đã hơn sáu giờ đồng hồ không ngừng nghỉ hắn trêu đùa cơ
thể của người tình xinh đẹp, chứng kiến cậu lên đỉnh và phóng tinh năm lần, và
hắn biết, Kurapika thực sự đã quá mệt mỏi, cậu không đủ sức “bắn” thêm một lần
nào nữa. Bất kể cậu có muốn được giải thoát đến thế nào, hạ bộ đáng thương của
cậu cũng đã giương cờ trắng, hoàn toàn khuất phục cầu mong hắn tha thứ, ân xá
cho mình.
Buồn cười ở chỗ ngay cả chính bản thân Kuroro
cũng không biết thật ra Kurapika không phải là người duy nhất phải chịu đựng khổ
sở, kiềm nén dục vọng trong căn phòng này. Có lẽ hắn đã để bản thân đắm chìm
trước cảnh sắc mê người của cậu mà bỏ ngoài mọi sự kiện khác. Khi Kuroro bất
chợt nhận ra biểu cảm đê mê hứng tình của đám thuộc hạ, hắn phật ý phẫy tay
đuổi chúng ra ngoài. Hắn muốn được yên tĩnh thưởng thức cậu. Lần đầu tiên hắn
cảm thấy khó chịu khi có ai đó nhìn chòng chọc vào bạn tình của mình. Kuroro
phì cười, hắn nghĩ hẳn là vì từ trước đến giờ hắn chưa từng ngủ với một “hoàng
tử”.
Những tên hầu cận bên cạnh Kuroro lần lượt bỏ
đi. Chúng liếc nhìn người con trai trần truồng đang quỳ giữa phòng bằng những
cặp mắt đầy vẻ tiếc nuối lẫn ham muốn. Chúng âm thầm mong đợi được hưởng chút
“đồ thừa” sau khi thủ lĩnh đã chán chê với cơ thể mê người kia, dù sao thì thủ
lĩnh cũng chưa từng giữ bất kì ai, hay vật gì, làm của riêng quá lâu kia mà.
Nhưng hiện tại Kuroro không nghĩ vậy. Hắn không muốn chia sẻ cậu với ai cả,
càng không muốn để những kẻ dơ bẩn thấp hèn được phép mò mẫm người cậu.
Kurapika chỉ có thể đạt cực khoái trong vòng tay của hắn mà thôi.
Cánh cửa cách âm nặng trịnh đóng chặt sau lưng
cậu. Căn phòng hoa lệ chìm vào im lặng, làm cho tiếng thở nặng nhọc của cậu lại
càng rõ ràng hơn. Đột nhiên sự rung động bên dưới cậu dừng lại, chiếc dương vật
giả ngừng việc tra tấn cửa sau của cậu, ngoan ngoãn nằm im giữa sự ôm khít của
Kurapika. Cậu rên khẽ, nhưng vừa nhẹ nhỏm thở phào lại bắt đầu cảm thấy khó
chịu. Hông cậu tự động ve vẩy, nhấp nhô. Cậu khổ sở khóc thầm. Cậu biết mình
nứng tình và đang cần được thỏa mãn, không phải bởi vài thứ đồ chơi tầm thường
thế này.
Kuroro rời khỏi “ngai vàng” của hắn, chậm rãi
thả bước đến bên cậu. Cuộc chinh phạt rốt cuộc cũng mang đến cho hắn thứ hắn
chưa từng trông đợi. Khi tộc trưởng của Kuruta đầu hàng và hiến dâng con trai
út của mình cho hắn làm tin, hắn không nghĩ cậu sẽ có lúc gợi tình như thế này,
khiêu khích như thế này nằm bên dưới hắn. Hắn ngồi xuống bên cậu, duỗi tay dịu
dàng vuốt dọc theo đường xương sống đang run rẩy rồi cúi đầu hôn lên sau gáy
cậu. Sự đụng chạm bất ngờ của hắn khiến cậu giật mình, đưa cậu trở về thực tại
bị hắn giam giữ và chơi đùa. Cậu cựa quậy, bất chấp đau đớn, cố gắng tránh khỏi
cạm bẫy chết người.
“Em vẫn cố tỏ vẻ nghiêm chỉnh vậy sao…” Hắn dâm
tà nói – “Ngay cả khi chỗ này của em đang rỏ nước cầu xin được tôi đâm vào…”
Kuroro nắm lấy cán dương cụ, từ từ xoay tròn,
khi thì đâm vào, lúc lại kéo ra. Kurapika lập tức phản ứng, cậu rên khóc theo
mỗi động tác kích thích của hắn. Dương vật mệt mỏi ửng đỏ của cậu lần nữa cương
cứng, lỗ tiểu nhỏ hẹp đóng mở liên tục. Một tay hắn điều khiển dương cụ, một
tay nâng cằm cậu, gỡ bỏ miếng đệm lót hàm bị kín miệng cậu. Vừa được giải thoát
khuôn miệng xinh đẹp vốn đã tê cứng liền cong cong nhăn nhó, hớp từng ngụm
không khí một cách khó nhọc. Từ khóe miệng tấy đỏ đôi dòng chất lỏng ngọt lịm
mê người chảy xuống quai hàm của Kurapika, làm cho gương mặt say tình càng thêm
đắm đuối. Kuroro kéo cậu vào lòng, vừa ôn nhu vừa cường bạo ngậm lấy hai cánh
môi mềm mại mà cắn mút.
“Ưm… Ưm…” Kurapika thoát ra mấy tiếng rên rỉ
giữa chiếc hôn đang chiếm đoạt trọn vẹn khoang miệng của cậu. Nỗi sợ hãi vừa
mới nhen nhóm cháy lên trong lòng cậu bị cảm giác choáng ngợp yêu thương dập
tắt. Kurapika nhất thời quên mất đây chính là kẻ đã làm nhục cậu trước mặt mọi
người suốt sáu tiếng qua, cậu càng không thèm để ý người đàn ông này cùng đội
quân của hắn đã buộc bộ tộc cậu phải phủ phục, biến cậu thành món đồ chơi của
chính hắn như bây giờ. Kurapika lấy lại chút lí trý cuối cùng, cậu dồn sức cắn
xuống bờ môi sắc lạnh của tên ác quỷ. Dòng máu ấm nóng nhanh chóng thấm đỏ
khoang miệng của cả hai người.
“Hung dữ như vậy… Em quả thật vẫn còn đủ sức
đấy,” hắn liếm môi, bàn tay lạnh lùng bóp hai bên má cậu đến đau điếng. Cậu
trừng mắt vẻ thách thức. Dương vật giả nãy giờ im ỉm nằm phía dưới cậu bất ngờ
động đậy, chế độ mát-xa mạnh nhất vừa được kích hoạt. Cỗ máy vô tình làm náo
động hang động mềm nhũn của cậu, đánh vào điểm nhạy cảm chưa một người nào từng
chạm đến. Cậu co rúm, nước mắt tràn trề giàn giụa trên má. Người đàn ông tàn ác
kia thỏa mãn hất mặt. Hắn tháo dây khỏi ròng rọc, một tay bế nguyên người cậu
ném lên giường. Cử động thô bạo cộng với lực ném của hắn làm chiếc sex toy rơi
ra khỏi cửa sau của cậu trai đáng thương,rơi xuống nằm chỏng chơ trên sàn mà
vẫn cò rè rè kêu lớn.
Kurapika úp mặt xuống ga nệm mà khóc. Cậu đã lên
đỉnh đúng ngay lúc khúc dương vật tuột khỏi hậu môn mình. Cơn cực khoái cuỗm
theo tất cả sức mạnh còn lại trong cậu. Cả người Kurapika không ngừng rung rẩy,
cậu hoàn toàn kiệt sức, ngay cả tự mình ngồi dậy cũng không làm được. Kuroro
hài lòng, thong thả đến sát bên cậu. Hắn cẩn thận chiêm ngưỡng cơ thể tuyệt đẹp
đã mất hết khả năng tự vệ của cậu. Trên ga nệm màu tím than viền bằng chỉ vàng,
chỉ bạc, thân hình mảnh khảnh yếu ớt đó nổi bật trước mắt hắn như đang phát
sáng. Hắn từ từ cởi bỏ y phục, áo choàng lông sói, áo khoác da cá sấu, áo lớ
bằng tơ tằm… lần lượt trút xuống.
“Người ta bảo con trai út của trưởng tộc Kuruta
thừa hưởng mọi nét đẹp hình thể của mẹ quả không ngoa nhỉ,” hắn cười gian tà,
cả người lõa thể nằm bên cạnh cậu. Kurapika yếu ớt nhìn hắn, trong đôi mắt xanh
long lanh không còn phản chiếu chút ý chí chống đối nào. Cậu ước gì mình có thể
tự vẫn, hay ít nhất có thể bất tỉnh phó mặc cuộc đời vào lúc này. Nhưng Kuroro
đã tiêm vào người cậu một loại hóa chất kính thích thần kinh cực mạnh, buộc cậu
tỉnh táo đón nhận mọi sự dày vò của hắn ngay cả khi cơ thể cậu kiệt quệ. Cậu
cắn môi, thầm nguyền rủa người đàn ông đang cùng nằm trên giường với mình hàng
trăm, hàng vạn lần.
“Ku…ra…” Kuroro tà nịnh thổi vào tai cậu. Hắn
thẳng một tay chui vào giữa hai bắp chân trắng nón, nhẹ nhàng nắm lấy đoạn
dương vật sưng đỏ của người tình. Cậu nấc nhẹ, phẫn uất nhận ra cơ thể cậu lần
nữa bị đánh thức bởi đôi bàn tay chai sần của hắn, dâm đãng ướt át chờ đợi được
hắn yêu thương. Kuroro không để cậu chịu khổ thêm nữa, thật ra chính hắn không
thể nhẫn nại chơi đùa thêm một chút nào. Hắn phải chiếm được cậu, phải ăn cậu,
ngay-bây-giờ. Hắn xoay ngược người Kurapika, mạnh tay nâng toàn bộ hạ bộ của
cậu lên cao, trọng lượng cơ thể rơi xuống đôi vai gầy guộc. Kuroro đưa lưỡi
liếm một vòng quanh cửa mình nhạy cảm, rồi vừa mút vừa cắn miệng thịt thơm tho
ướt mềm. Hậu môn của Kurapika bị dương cụ hành hạ đến gần như tê cứng đột nhiên
lại trở nên mẫn cảm lạ thường.
Tiểu huyệt đáng yêu kia chưa thể khép kín, lại
bị hắn dùng lưỡi đâm chọc, dùng răng nại cắn làm cho không biết được sung
sướng, thống khổ ra sao. Kurapika vô thức bị cuốn vào từng cử động của Kuroro,
hai mắt lim dim, môi khẽ hé mở hừm hừm rên rỉ. Hắn mút mạnh, một dòng chất dịch
trắng đục bắn ra từ trong động thịt bị xâm phạm. Cậu nhắm nghiền mắt, hoàn toàn
rơi vào trạng thái hứng tình cực độ. Kuroro đặt cậu nằm dưới mình, mông được kê
cao bằng gối bông. Hắn nắm cái ấy thô dài cương cứng khó chịu, cố nhẫn nhịn
thêm một chút, cọ sát đầu khất trên miệng hang, thỉnh thoảng khẽ nhấn vào trong
chừng hai, ba cm. Động nhỏ của cậu bị kích thích, không kiềm được ham muốn liên
tục khép mở, các búi thịt co thắt dữ dội.
Kurapika nhăn nhó khổ sở. Cậu muốn Kuroro đâm
vào, đem toàn bộ khối dương vật nam tính thô kệnh dữ tợn kia cắm đến tận gốc
vào trong cái lỗ của cậu. Cậu muốn bị hắn hung hãn cưỡng hiếp, chà sát và hành
hạ. Cậu muốn Kuroro. Người đàn ông nhấp nhấp của quý trước miệng dưới tham lam
của cậu, giọng hắn khàn đặc vang lên bên tai – “Kurapika… nói đi… nói em cầu
xin tôi chơi em như thế nào đi. Tôi vừa lòng rồi sẽ khiến em cực kì sảng
khoái.”
“Ưm… Làm…. Làm ơn…” Kurapika khóc, đôi mắt dại
đi vì dục vọng. Cậu xấu hổ cắn môi – “Làm ơn… chơi… em đi…”
“Tôi nghe còn chưa được rõ…” hắn nhấn dương vật
vào thêm chút nữa, nhưng vẫn lần lữ ngập ngừng dò xét cậu. Kuroro cảm thấy hạ
thân chưa từng trải qua cơn kích dục nào dữ dội và mãnh liệt như bây giờ. Nếu
Kurapika không mau mau nói ra, hắn cũng không chịu được mà vồ vập làm tình với
cậu ngay thôi. Nhưng cậu đã chịu thua, cánh môi anh đào nuốt ngược thẹn thùng
hướng hắn van xin – “Xin ông…. Hãy chơi em thật mạnh… chơi đến điên em đi… Xin
ông hãy cưỡng hiếp em đi…”
“Hmmmm!!!” Kuroro thúc mạnh, đoạn thịt cứng như
đá cùng những sợi gân nổi cộm hung hãn của hắn đâm vào sâu trong cậu. Theo phản
xạ Kurapika cong người, cửa mình cố đóng chặt rồi lại mở ra đón tiếp bạn tình
xâm nhập. Sự ma sát của Kuroro ngày một gấp gáp và mạnh bạo hơn, mỗi lần đều
như đang dùng thân mình đập vào phần nhạy cảm của cậu. Đường ruột Kurapika bị
thút đẩy liên tục, bụng cậu trương cứng, thốn đau, đồng thời lại sản sinh ra
một loạt cảm giác khoan khoái thích thú, sung sướng mê người. Hai cơ thể nam
giới va chạm vào nhau kêu lên phạch phạch, mà tại nơi giao thoa đó chất nhầy
không ngừng tiết ra nhanh chóng phun ướt cả một vùng giường nệm.
“Ah … ha… ha… đừng…. ha ha Ahh…” Kurapika ghì
chặt bả vai bạn tình, vừa khóc vừa rên. Cơ quan sinh dục bị Kuroro thẳng tay
trêu đùa đã sớm bắn ra từng tia nước trắng đục, trong khi cửa mình của cậu
không một giây nào được nghỉ ngơi. Kuroro vẫn dốc sức đẩy dương vật vào trong
hang động của cậu, mỗi nhịp lại vào sâu hơn một chút, cho đến khi toàn bộ khúc
thịt to dài hoàn toàn bị cậu nuốt sạch hắn vẫn không chịu thỏa mãn. Kuroro đè
cậu xuống giường, hai tay nắm cổ chân Kurapika kéo dạng ra, mở lối cho bản thân
tiến vào mê lộ hoan ái đẫm nước say đắm bên dưới. Hắn cúi đầu hôn riết lên ngực
cậu, cắn lấy đầu ngực mà bú mút.
“Ah… Không…. Không nổi…. đừng mà…. Ha… ha…”
Kurapika khóc lớn, cửa mình bị đâm thọc bắt đầu rung rẩy, co bóp dữ dội. Kuroro
nhắm vào điểm đặc biệt nhô lên bên trong đó, rồi dùng cái ấy ngoại cỡ liên tục
đánh vào làm cho cơ thể cậu điếng người vừa vì đau vừa vì sướng. Cuối cùng
Kurapika đột nhiên cảm thấy một luồng điện chạy khắp toàn thân, rồi dần dần
trước mắt cậu mọi vật đều nhạt nhòa. Trước khi chìm vào giấc ngủ mệt nhoài, cậu
vẫn còn nghe tiếng Kuroro thì thầm bên tai.
“Này chú chim nhỏ… tôi bắn ngập vào trong em
rồi…Em - thuộc về tôi. Của tôi.”
/End
Chap 1/
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)


0 nhận xét